Ngồi một mình

Chủ đề hôm nay là về lãnh đạo — và về việc xây dựng chính mình.
Gần đây tôi xem một tập podcast The Diary of a CEO, trong đó một nữ CEO chia sẻ lý do vì sao con người ngày nay có ít bạn bè hơn.
Câu chuyện đó thực sự mở rộng suy nghĩ của tôi và giúp tôi hiểu vì sao tôi ngày càng trân trọng những khoảnh khắc yên tĩnh của riêng mình.
Với tôi, những lúc yên tĩnh đó giúp tôi suy nghĩ rõ ràng hơn về điều tôi muốn làm cho công việc và cho cuộc sống. Chúng mang lại cho tôi những góc nhìn quý giá để bước tiếp.
Khi còn trẻ, chúng ta thường vây quanh mình bởi những người bạn cùng trang lứa. Nhưng khi đi làm, môi trường thay đổi. Những người xung quanh không còn đi chung hành trình phát triển với ta nữa — và đó là lúc ta cảm thấy cô đơn hơn.
Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, ta lại tìm thấy góc nhìn sâu sắc nhất.
Tôi thật sự thích những buổi sáng thứ Bảy yên bình — nhâm nhi ly cà phê, viết ra những suy nghĩ trong cuốn sổ tay, và sắp xếp kế hoạch tiếp theo.
Không thông báo, không cuộc họp, không tiếng ồn — chỉ có tôi. Đó là những phút giây tôi trân trọng nhất.
Khi mọi thứ xung quanh đều cố gắng giành lấy sự chú ý của bạn — thông báo, công việc, tin nhắn — thì chính những lúc tĩnh lặng này là khi bạn thoát ra khỏi thế giới, nghe một bản nhạc yêu thích và chỉ viết. Viết xuống những suy nghĩ, nhìn lại, và suy nghĩ thật rõ ràng.